Trần Thiện Huy, “Con ve sầu”

Trong vườn hình như chỉ có một con ve sầu trú ẩn, tiếng kêu của nó ran lên lảnh lót trên một cây xoài xum xuê lá ngay bên ngoài khung cửa sổ đầu hè. Trong quang cảnh im ắng nặng nề của buổi chiều, tiếng động quá sắc và ồn quả thật đẩy người ta đến chỗ gần như cáu kỉnh.

Thần, Người lùn, Tiên nữ – Phê bình cận văn học/Phê bình thời dịch bệnh

“Đọc lại” là một ý tưởng quá giản tiện để trở thành một phương pháp; có lẽ nên hiểu nó tốt nhất như một thái độ. Đây là thái độ coi mọi tác phẩm đều bình đẳng, không phải theo nghĩa là có giá trị ngang nhau, mà theo nghĩa là chúng cùng được cấu tạo từ những chữ cái, từ ngữ, và quy luật ngữ pháp giống nhau.