Các bài

Đi xa hơn Balzac – Chỗ đứng ít được ghi nhận của Vũ Trọng Phụng trong văn chương hậu thuộc địa

Đánh giá tầm mức của ông bằng cách so sánh ông như một Balzac Việt Nam, ý tưởng của một nhà phê bình Mỹ, là một phát biểu không có ý nghĩa nhiều: trong khi Balzac là một nhà tả chân, Vũ Trọng Phụng gần như đã sáng tạo ra nhiều thế giới bên trong các thấu kính.

Alfred Kazin, “Chức năng của phê bình văn học hôm nay”

Thế nhưng không một nhà phê bình nào, vốn viết vì chính niềm khoái lạc và hứng khởi đến từ công việc anh ta làm, lại viết để đưa đường chỉ lối cho tác gia mà anh đang phê bình hay chỉ vì nhóm công chúng đọc những gì anh ta viết. Lợi ích của phê bình nằm trong chính nó, trong việc thực hành suy nghĩ.

Mở mắt nhìn Iowa: giải ám hiệu các truyền thuyết từ thiên đường văn chương đầu tiên của Nước Mỹ

Văn chương, nói tóm lại, vẫn không phải thứ làm tiền và làm ra tiền, nhưng ở Iowa, người ta vẫn viết, vẫn làm việc, vẫn sống cho nghệ thuật, vì đó là thứ duy nhất làm người ta thanh thản trong sự cô đơn hoàn vũ, làm người ta sục sôi trong những điều chưa được giải bày, hay làm người ta bất lực trong việc đối mặt với cuộc đời nhem nhuốc, lấm lem, nhưng cũng muôn màu muôn vẻ của hiện tại.