Thời gian đọc: 9 phút

Ziggy Zezsyazeoviennazabrizkie sinh năm 1993 tại Sumatra, Indonesia. Cô tốt nghiệp ngành Luật nhưng sau đó chuyển sang viết văn toàn thời gian. Cho tới hết năm 2023, cô đã cho xuất bản và tự minh họa hơn 30 cuốn tiểu thuyết, con số cụ thể là bao nhiêu thì chính cô cũng không rõ. Tiểu thuyết của Ziggy có nhiều yếu tố của truyện thiếu nhi nhưng pha trộn cùng nhiều thể loại khác và có được sự hâm mộ của đông đảo người trẻ cùng sự khó hiểu của người già. Cô tự miêu tả mình là “một vị thầy dụ trẻ với cái tủ 2×3 mét nhét đầy váy áo và những giấc mơ về bánh kẹp thịt gà tây”.

Kita Pergi Hari Ini, atau Tempat-Tempat Indah dalam Mimpi-Mimpi Anak-Anak Baik-Baik (tạm dịch: Hôm nay mình đi, hay là, Vậy đám nhỏ không kể chúng nó đã đi thăm mấy nơi đẹp cực kỳ ư?, Gramedia, 2021) được tài trợ của PEN Presents năm 2023 qua bản dịch của Norman Erikson Pasaribu. Bản dịch dưới đây thực hiện từ bản dịch tiếng Anh của chính tác giả. Ngoài ra, cô cũng nói có thể đặt tên cuốn này là “Đừng cứu bọn mèo”.

Trân trọng cảm ơn Ziggy đã cho phép nhà Z đăng tải đoạn trích này.

— Zzz

Không gì ớn xương bằng con nít con nôi. Chúng nó ré lên thôi đã đủ phát khiếp rồi, xong còn khóc lóc, lao vù vù như ma đuổi, bày đủ trò láo nháo, và, hic, ranh như cáo và đòi hỏi rõ nhiều. Đám giặc nhỏ tham lam! Lũ cuội con phét lác! Quân ác ôn tàn phá giấc ngủ đêm! Mà hãi nhất là, cái nạn con nít này có thể đổ ùm xuống đầu bất cứ ai, ngay cả khi họ đã trốn nhủi trong những mái nhà tưởng đâu là chốn an toàn nương náu. Nhưng đời là thế đấy. Chỗ nào cũng đầy những thứ kinh khiếp mà ta chịu hết xiết.

Chính phủ muốn ráng giảm thiểu dân số thì lẽ ra phải nói thế chứ. “Nhà quá hai con, vợ héo chồng hon.” Nhưng thường thì người ta chỉ thực thi các chiến lược hay ho này nọ khi mọi thứ đã bung bét hết cả[1]. Và cái sự bung bét này thì dẫn tới hậu quả là cả thế giới chìm ngập trẻ con. Nhà này ba đứa, nhà kia thì năm, nhà nọ tận mười hai. Ai mà vui cho nổi, nhưng cũng chẳng ai biết phải làm sao ngoài việc chờ đám nhỏ không còn nhỏ nữa.

Lắm con nít thì hẳn phải ồn thôi. Hồi đó, ở nơi nọ, không gian chỉ đặc tiếng trẻ con inh ỏi. Chúng nó la ó, chúng nó thở dài, chúng nó khóc, chúng nó rống, chúng nó rủ rỉ rù rì léo nha léo nhéo ríu ra ríu rít lảu bảu làu bàu. Tùm lum thứ tiếng nhức óc đinh tai. Càng ngày càng ồn chịu không nổi, đến nỗi cuối cùng, người dân quên luôn tên của khu phố mình ở và chỉ còn gọi nó là phố Điếc Tai.

Ở phố Điếc Tai, con nít đông hơn người lớn. Mà trong đám con nít đấy thì nhiều đứa vẫn còn nhỏ tí. Mấy đứa nhỏ tí như vậy cần có bố, mẹ hoặc ai đó đáng tin cậy trông chừng để tránh chúng bị chết do tai nạn, hoặc chết không do tai nạn, hoặc gặp tai nạn này tai nạn kia. Nhưng tất nhiên, các ông bố bà mẹ còn phải đi kiếm tiền, bởi vì vào thời điểm diễn ra câu chuyện này, tại phố Điếc Tai người ta đã không còn chấp nhận chuyện mua đồ trả bằng vỏ chuối nữa rồi.

Ở cái thời xa xôi, tiền chất đống dưới biển, nằm sâu dưới lòng đất và mọc đầy trên cây. Nhưng hỡi ôi, vào cái thời phố Điếc Tai bị chết tên “Điếc Tai” thì lũ hải tặc đã dọn sạch tiền dưới biển, bọn thổ phỉ đào hết tiền chôn dưới đất, và đám công ty khai thác gỗ ác ôn thì cạo nhẵn tiền mọc trên cây mất rồi. Thế nên muốn kiếm tiền thì cách duy nhất là chịu khó làm lụng và hy vọng rằng lũ hải tặc, thổ phỉ và công ty khai thác gỗ còn tí tình người để mà thương hại ta và ban cho ta chút tiền mọn từ đống tiền chúng nó đã cướp, đã đào, đã cạo rất ác. Nhiệm vụ ấy không dễ và cần rất nhiều Thời Gian.

Giờ thì quý độc giả đã hiểu kiếm tiền khó thế nào và vì sao các bậc cha mẹ phải bỏ con cái ở nhà rồi đấy. Họ không thể mang con đi làm được. Ai cũng biết lũ hải tặc hay cắn mũi con nít, bọn thổ phỉ thì luôn hăm he lấy thật nhiều ráy tai con nít và đám công ty khai thác gỗ thì khoái xì mũi vào cốc nước của con nít. Con nít đâu hề biết trong nước uống của chúng nó có nước mũi, nhưng bố mẹ chúng thì biết rõ, vì đứa con nít nào uống phải nước mũi của công ty khai thác gỗ độc ác thì cũng sẽ cư xử với cây cối rất đỗi ác ôn. Nên là, không được. Con cái tuyệt đối không được theo bố mẹ đến sở làm.

Kẹt ơi là kẹt! Nếu đeo theo con cái đến sở làm thì chúng sẽ bị cắn mũi, bị trộm ráy tai, bị uống nước ép dứa pha nước mũi. Thế thì phải làm sao bây giờ? Tất nhiên có thể nhờ các bà các dì trông con hộ. Nhưng các bà các dì cũng cần kiếm tiền, hoặc cũng cần hưởng thụ một cuộc sống không có tiếng la ó chứ! Lúc sướng chỉ sướng hai mình, đến khi tòi ra của nợ thì người khác tội tình gì mà phải gánh thay!

Giờ thành ra như vầy: Bố mẹ nào có Thời Gian thì ở nhà trông con. Ai không có thời gian nhưng có tiền thì thuê bảo mẫu. Nếu tất cả bố mẹ trên đời đều thuê được bảo mẫu thì chuyện lại đơn giản quá rồi, nhưng không phải ai cũng có đủ tiền mà làm thế. Không phải ai cũng May Mắn Đến Vậy. Và những người không May Mắn Đến Vậy thì phải kiếm Đường Khác.

Và Đường Khác là cái mà ông bà Mo đang tìm.

*

Rất nhiều người sinh sống ở phố Điếc Tai. Trong đó có ông bà Mo, cặp vợ chồng còm nhom và hơi xấu mã, sống ở Nhà Đỏ số 17. Hai vợ chồng nhỏ xíu, gầy gò đến nỗi thỉnh thoảng bị gió thổi bay. May phước mái tóc đen rất dày của ông Mo đã cứu ông lắm phen, còn bà Mo đôi lần nhờ cái khăn quàng cổ quấn vào cột hay cành cây mà thoát nạn. Ông Mo rất lịch thiệp, bà Mo thì duyên vô cùng, đến mức lắm khi mấy kẻ hay chém gió phải xin lỗi vì đã khiến gió bốc cả ông bà.

Như những người lớn khác ở phố Điếc Tai, ông bà Mo có con. Xui xẻo thay, họ chính là những người không May Mắn Đến Vậy được nhắc đến trên kia. Họ không có đủ tiền thuê bảo mẫu. Và vào ngày thứ chín mươi ba kể từ khi đứa con thứ ba chào đời, ông bà Mo quyết định phải tìm Đường Khác.

Thế là, một ngày gió máy, ông Mo rời nhà đi tìm Đường Khác, còn bà Mo ở nhà trông con. Bà cầu cho ông sớm tìm ra Đường Khác, vì dầu thì sắp cạn và họ chẳng còn mấy xu cắc, chưa kể nếu cả vận may của ông Mo cũng hết nhẵn thì trong một ngày mát giời thế này ông có thể bị gió thổi bay ra tận biển Arafuru. Đầu tiên, ông Mo đến gặp Bưu Tá Bồ Nông – chuyên gia phụ trách vận chuyển thư từ của mọi cư dân và có vẻ rất rành các ngõ tắt đường vòng – nhưng Bưu Tá Bồ Nông lại bảo ông, “Đường Khác chỉ hiện ra trong những ngày mưa sa”. Anh xỉa cánh lên trời nói “Nó sẽ đến cùng chiếc ô”. Sóc Bay bổ sung: “Đường Khác chỉ tới với những người đẹp mã, những gã lắm tiền và những tay bợ đít.” (Ông Mo gật gù trước ý kiến này, ông ý kiến rằng bảo sao mà dì O đã tìm ra Đường Khác. Dì ấy nuôi chó và ai cũng biết tụi chó rất giỏi bợ đít.)

Đen đủi thay, khi đã cạn sạch dầu, ông Mo vẫn chưa tìm ra Đường Khác. Vì ông không đẹp mã, không lắm tiền, cũng không bợ đít, ông tin chắc sẽ chẳng đời nào mình tìm được Đường Khác. Vậy nên, ông đành thất thểu quay về nhà trước khi bị gió cuốn bay.

May mắn thay, dù không đẹp mã, không lắm tiền, cũng không bợ đít, ông Mo đã cưới được bà Mo. Bà cũng chẳng xinh, chẳng lắm tiền, và chưa từng bợ đít ai. Nhưng vào cái ngày một phụ nữ rước vào thân gánh nặng chăm lo cho một sinh mạng khác, bên trong cô ấy cũng thức tỉnh kỹ năng tìm kiếm giúp tìm ra tất thảy mọi thứ: từ chiếc tất lẻ, cái khăn quàng học trò, cây kim trong đống rơm khô, cho tới nhọt mọc trên các kiểu bàn chân (bà Mo còn được cấp chứng chỉ phát hiện nhọt ở chân[2].) Vậy nên ông Mo đã kể lể nỗi niềm với bà Mo. Ông bảo bà rằng ông lùng sục khắp nơi rồi mà vẫn chẳng thấy tăm hơi Đường Khác ở chốn nao.

“Tôi đã hỏi Bưu Tá Bồ Nông, anh ta bảo Đường Khác chỉ hiện ra vào những ngày mưa sa. Sóc Bay thì tin rằng Đường Khác chỉ tới với những kẻ đẹp mã, lắm tiền và bợ đít,” ông rên rỉ (lúc nói chuyện ông Mo toàn rên rỉ hoặc thở dài).

Bà Mo lo lắng phân trần: “Nhưng giờ đâu phải mùa mưa. Vợ chồng mình cũng chẳng đẹp, giàu, hay bợ đít.”

“Cái đó tôi biết rồi.” Ông Mo thở dài. “Cái tôi không biết là làm thế nào hai vợ chồng không đẹp, giàu, bợ đít tìm ra được Đường Khác trong mùa khô cơ.”

Thế là bà Mo ngẫm nghĩ, và ngẫm nghĩ rất lâu. Phụ nữ cần phải nghĩ lâu vì trong đầu họ chứa hàng trăm, hàng nghìn chiếc tủ với vô số ngăn kéo, mất nhiều thời gian lắm mới sắp xếp xong đống ấy. Bên trong ngăn kéo là những tấm Thẻ Thông Tin Quan Trọng mà họ đã thu thập suốt từ thời xa lắc. (Tất nhiên tấm thẻ nào họ không cần nữa thì sẽ bị tống vào nhà kho, và có lẽ họ sẽ không bao giờ đọc lại chúng nữa trong suốt kiếp này, nhưng chúng vẫn được lưu giữ mãi mãi ở đó: trong đầu họ). Phụ nữ khá giỏi sắp xếp đầu óc, giống như giỏi sắp xếp đồ lót vậy. Và bà Mo – chuyên gia phân loại đồ lót theo màu trứ danh – dễ dàng tìm ra Thông Tin Quan Trọng mà bà đang cần trong ngăn kéo số 26 của tủ 1729.

Có một chuyện mà thời buổi này hầu như không ai biết, nhưng các phụ nữ dùng đầu thì biết rõ rằng mèo là bảo mẫu tuyệt vời và lại còn không bốc mùi mồ hôi. Không phải mèo thường, đương nhiên. Có một xứ nọ là nơi trú ngụ của những Mèo Khác Thường, hay còn gọi là Mèo. Kêu meo meo thì Mèo không, nhưng tự nướng bánh quy thì Mèo có. Sự tồn tại của những Mèo này chỉ được biết đến bởi các phụ nữ dùng đầu như bà Mo, mẹ bà Mo và mẹ của mẹ bà Mo. (Phụ nữ nào không dùng đầu vẫn có thể tìm ra Bánh Khoai Ngon Đỉnh và Bỏng Gạo Tàm Tạm, nhưng chưa có bằng chứng khoa học nào đủ mạnh mẽ để chứng minh cho giả thuyết này[3]).

Thế là bà Mo gọi Bưu Tá Bồ Nông đến, đặt vào mỏ anh ta con cá cơm coi như trả công, rồi thả một cái nút vào túi đựng thư chính hãng Vượt Núi Băng Sông Siêu Tốc Bồ Nông Độc Hành Không Ngủ. Bà Mo nhìn Bưu Tá Bồ Nông sải cánh bay khỏi cửa sổ, tha thiết mong cầu Đường Khác sớm xuất hiện, vì giờ đây nhà họ đến dầu rán và rau muống cũng chẳng còn.

Sáng hôm sau, ông Mo mặt buồn rười rượi. Hôm nay bà Mo phải đi làm. Ông cũng thế. Ông bà dặn thằng con cả Mi trông hai đứa em Ma và Mo. Nhưng Mi chỉ mới lên 4 nên nó đáp lại bố bằng một tiếng ợ rồi chạy biến về phía hộp đồ chơi.

Thế là ông bà Mo bắt đầu đi làm trong lo âu và hãi sợ. Nhưng khi ông Mo mở cửa cho bà Mo, cả hai sững người lại… và mỉm cười. Ngay trước mắt họ, chính là thứ họ tìm kiếm bấy nay:

[hết chương 1]

Quỳnh Quỳnh dịch


[1] Toàn sử các kiểu tra tấn bằng đậu của Đ.T.C.N. mô tả chi tiết các mức độ đau mà một người phải chịu đựng khi có lực tác động lên cây đậu nào nằm trong hoặc gần tầm nhìn của người đó.

[2] Có thể lấy chứng chỉ này tại Phòng Nhọt Chân, thường nằm sau trụ sở chính của các Hạ Viện ở địa phương. Người lấy chứng chỉ phải tham dự một khóa học dài 7 tháng, tiếp sau đó là các khóa thực hành dài 8 tiếng liên tục, tiếp nữa là 9 loại bài kiểm tra viết và không viết và không kiểm tra.

[3] Tài liệu Chứng minh tác động của việc nữ giới dùng đầu đối với mức độ hiệu quả trong việc tìm Mèo (M viết hoa) và Những Đường Khác (Đ và K viết hoa) của Mệ T.V.Đ có thể tải miễn phí trên các trang web dán trên tường mấy tiệm bán dồi cừu đâu đây.

Chấm sao chút:

Đã có 4 người chấm, trung bình 5 sao.

Hãy là ngôi sao đầu tiên của chúng tôi <3