Vì một thần thoại của thời hiện đại: Đọc Người hùng mang ngàn gương mặt của Joseph Campbell

Campbell không chỉ muốn cung cấp cho con người thêm một chìa khóa để giải mã những động lực và chướng ngại, những bối cảnh tâm lý để họ nhận chân và hiện thực hóa ước vọng của mình; ông tìm cách trả lại chiều kích thần thoại cho cuộc sống của con người, và trả lại cho con người cảm thức về sự đồng nhất giữa bản thân mình và vũ trụ.

Trần Thiện Huy, Sợi chỉ Foucault (trích)

Ở đây, chính Foucault cũng là một dấu hiệu, là khuôn mặt tiêu biểu cho trường phái tìm kiếm lối tiếp cận cái Thực (le Réel - dùng với nghĩa sâu xa hơn cái Thực, hay Thực tượng, của Lacan) bằng cách bóc dỡ dần lớp vỏ ký hiệu, mà nếu cần thiết phải nhận diện một cách bác học, chính là thế hệ triết lý giai đoạn từ cấu trúc sang hậu cấu trúc luận (structuralism/post-structuralism).

Thần, Người lùn, Tiên nữ – Phê bình cận văn học/Phê bình thời dịch bệnh

“Đọc lại” là một ý tưởng quá giản tiện để trở thành một phương pháp; có lẽ nên hiểu nó tốt nhất như một thái độ. Đây là thái độ coi mọi tác phẩm đều bình đẳng, không phải theo nghĩa là có giá trị ngang nhau, mà theo nghĩa là chúng cùng được cấu tạo từ những chữ cái, từ ngữ, và quy luật ngữ pháp giống nhau.

Truyện cổ tích của anh em Grimm – Lời tựa của dịch giả Nhật Vương

Xu hướng thu hút đối tượng trung lưu, có học thức thể hiện rõ nhất trong cuốn sách mà bạn đang cầm trên tay, gọi là Phiên bản nhỏ, tuyển chọn năm mươi câu chuyện từ Phiên bản lớn. Khi chuẩn bị bản dịch hiện tại, tôi đã nỗ lực tôn trọng phong cách ngôn ngữ, lịch sử và tôn giáo của mỗi câu chuyện, cố gắng để làm sao có thể giữ lại hương vị của thế kỷ 19 trong khi cũng chú thích những yếu tố đó để người đọc dễ hiểu hơn.

Đi xa hơn Balzac – Chỗ đứng ít được ghi nhận của Vũ Trọng Phụng trong văn chương hậu thuộc địa

Đánh giá tầm mức của ông bằng cách so sánh ông như một Balzac Việt Nam, ý tưởng của một nhà phê bình Mỹ, là một phát biểu không có ý nghĩa nhiều: trong khi Balzac là một nhà tả chân, Vũ Trọng Phụng gần như đã sáng tạo ra nhiều thế giới bên trong các thấu kính.

Alfred Kazin, “Chức năng của phê bình văn học hôm nay”

Thế nhưng không một nhà phê bình nào, vốn viết vì chính niềm khoái lạc và hứng khởi đến từ công việc anh ta làm, lại viết để đưa đường chỉ lối cho tác gia mà anh đang phê bình hay chỉ vì nhóm công chúng đọc những gì anh ta viết. Lợi ích của phê bình nằm trong chính nó, trong việc thực hành suy nghĩ.

Mở mắt nhìn Iowa: giải ám hiệu các truyền thuyết từ thiên đường văn chương đầu tiên của Nước Mỹ

Văn chương, nói tóm lại, vẫn không phải thứ làm tiền và làm ra tiền, nhưng ở Iowa, người ta vẫn viết, vẫn làm việc, vẫn sống cho nghệ thuật, vì đó là thứ duy nhất làm người ta thanh thản trong sự cô đơn hoàn vũ, làm người ta sục sôi trong những điều chưa được giải bày, hay làm người ta bất lực trong việc đối mặt với cuộc đời nhem nhuốc, lấm lem, nhưng cũng muôn màu muôn vẻ của hiện tại.