Milan Kundera, Trò đùa (trích)

Niềm vui thời đại không chịu được sự pha trò hay giễu cợt, đó là niềm vui, tôi xin nhắc lại, nghiêm trọng, tự hào phong mình là “chủ nghĩa lạc quan lịch sử của giai cấp chiến thắng”, một niềm vui khổ hạnh và long trọng, tóm lại là Niềm Vui.

Xem thêm

Xi Xi, Thành phố của tôi (trích)

Chúng tôi cùng bước lên cầu thang. Bậc thang gỗ kêu thình thịch, tiếng nặng tiếng nhẹ nhịp nhàng, lúc khoan lúc nhặt, trong đầu tôi bỗng tràn ngập những câu chuyện. Thình thịch thình thịch. Tôi nghĩ mình thực sự đã bước vào một cánh rừng, đám thổ dân ăn thịt người đi chân đất đang đánh trống. Thình thịch thình thịch.