Thần, Người lùn, Tiên nữ – Phê bình cận văn học/Phê bình thời dịch bệnh

“Đọc lại” là một ý tưởng quá giản tiện để trở thành một phương pháp; có lẽ nên hiểu nó tốt nhất như một thái độ. Đây là thái độ coi mọi tác phẩm đều bình đẳng, không phải theo nghĩa là có giá trị ngang nhau, mà theo nghĩa là chúng cùng được cấu tạo từ những chữ cái, từ ngữ, và quy luật ngữ pháp giống nhau.

Đi xa hơn Balzac – Chỗ đứng ít được ghi nhận của Vũ Trọng Phụng trong văn chương hậu thuộc địa

Đánh giá tầm mức của ông bằng cách so sánh ông như một Balzac Việt Nam, ý tưởng của một nhà phê bình Mỹ, là một phát biểu không có ý nghĩa nhiều: trong khi Balzac là một nhà tả chân, Vũ Trọng Phụng gần như đã sáng tạo ra nhiều thế giới bên trong các thấu kính.

Trần Thiện Huy, “Con ve sầu”

Trong vườn hình như chỉ có một con ve sầu trú ẩn, tiếng kêu của nó ran lên lảnh lót trên một cây xoài xum xuê lá ngay bên ngoài khung cửa sổ đầu hè. Trong quang cảnh im ắng nặng nề của buổi chiều, tiếng động quá sắc và ồn quả thật đẩy người ta đến chỗ gần như cáu kỉnh.

Chùm truyện scifi mini của Gareth D. Jones

Được áp dụng kĩ thuật sinh học tăng khả năng nhận thức thông qua việc tiêm bộ xử lí nano vào não bộ, chú đã chuyển từ một sinh thể đơn giản thích ăn uống và tận hưởng những chuyến đi dạo thành một kẻ nổi tiếng với sự độc nhất của mình – chú lạc đà có nhận thức đầu tiên và duy nhất trên thế giới.

Xem thêm

Alberto Manguel, “Chúng tôi đã chấm giải Man Booker Quốc tế như thế nào”

Ngày nay nó có nghĩa là trong danh sách đề cử các tác giả hàng-đầu chúng tôi phải xoá tên những Peter Handke, Antonio Lobo Antunes, Michel Tournier, Rachid Boudjedra, Mohamed Choukri, Christoph Ransmayr, Fernando Vallejo, Nguyễn Huy Thiệp, Pascal Quignard và Christa Wolf — tất cả những cái tên này đều chưa được dịch sang tiếng Anh hoặc đã được dịch nhưng bị đẩy vào đường cùng tuyệt bản.

Kazuo Ishiguro: Một cuốn sách phản địa đàng cho một thế giới phản địa đàng

Yêu một người khác nghĩa là như thế nào, đặc biệt trong một thời đại khi mà chúng ta đang đặt câu hỏi là liệu rằng chúng ta có thể vạch ra mọi chi tiết về một con người thông qua dữ liệu và các thuật toán? Đó chính là cái câu hỏi muôn thuở: Liệu có cái gọi là linh hồn không? Có lẽ không có thứ gì bên trong độc nhất đến mức không thể tái tạo. Có thể chúng ta hoàn toàn có thể quy giản thành dữ liệu và các thuật toán.